Anh thương hại tôi? Đối diện với tôi anh luôn bảo mình ăn năn, nhưng sau lưng tôi anh là nhân tình cuồng nhiệt và hy sinh mọi thứ cho người anh yêu. Một sự thực thật kinh khủng, gần như lấy cạn nước mắt của tôi. Anh cũng giúp đỡ tôi việc nhà, vợ chồng hạnh phúc như thế đấy nhưng sự trót này chỉ kéo dài không quá 6 tháng sau khi cưới. Nếu cho rằng bản thân ích kỷ tôi vẫn dấn, nhưng chưa bao giờ nhận được một sự hy sinh từ phía anh. Anh chẳng bao giờ ôm tôi vào lòng hoặc cầm tay tôi để giảng giải những gì đang diễn ra, suy nghĩ của anh, suy nghĩ của tôi như thế nào.
Trong lúc anh mặn nồng với tình cảm đó, anh có nghĩ đến người nữ giới đã cưới làm vợ họ sẽ ra sao? vậy mà lương tâm anh vẫn cho phép làm điều đó. Bản thân anh cũng không muốn và không có quyền chọn lựa giới tính của mình.
Bằng linh giác của người nữ giới, tôi thấy được một rào cản vô hình giữa chúng tôi dù vẫn hạnh phúc, tâm hồn hai vợ chồng vẫn là hai đường thẳng song song.
Tôi vẫn cố vác cái xác không hồn đi làm, nhưng tan sở không biết sẽ đi đâu về đâu. Anh thật sự quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến nhu cầu tình cảm của mình mà chưa bao giờ nghĩ đến tôi sẽ như thế nào. Mọi việc xảy ra giờ đây tôi có thể ngồi kể lại từng chi tiết như thể mới hôm qua. Đó cũng là khoảng thời kì để tự mình tha lỗi cho bản thân, một hành động để thật sự chứng minh rằng tôi hối lỗi khi gắn kết với em và làm khổ đời một người con gái.
Sau 1-2 lần vấp ngã trong tình duyên, tôi càng trân trọng và quý từng ngày bên nhau. Dù đau khổ tôi vẫn lo cho anh, vẫn sợ anh đơn chiếc và lạc lõng trong dòng đời này.
Anh là ai do tạo hoá, còn anh suy nghĩ và hành động thế này nằm ở cái tâm và trái tim. Ngày xưa, tôi chọn anh vì tin anh là người có bổn phận, nghĩ suy và cái tâm. Có bao giờ anh an ủi vỗ về, là chỗ dựa thật sự đâu. 5 năm trôi qua tôi vẫn không thể quên mình đã bị tổn thương đến nhường nào.
Một gia đình như thế là mơ ước của bao nhiêu bạn trẻ và những cặp vợ chồng son. Tôi lo lắng nhưng mỗi lần san sẻ điều tôi nhận được là sự quát nạt, anh cho tôi quá đa nghi, tự tôi đang phá huỷ gia đình nên giờ cũng chẳng muốn nghe hay san sẻ với tôi nữa.
Trân trọng những gì mình đang có, tôi cũng để anh khá thoải mái trong giao du bạn bè, cân bằng giữa cuộc sống gia đình và mối quan hệ tầng lớp, rứa không làm đảo lộn cuộc sống của anh.
Tôi như bị nhốt vào một cái lọ đậy kín nút khi biết anh đối với người ta thế nào và với tôi ra sao. Tôi từng nghĩ nếu mình là anh, sẽ sống quanh bạn bè và không xây dựng tình cảm với ai cho đến ngày người nữ giới của mình có một chỗ dựa mới.
Bao lăm cay đắng và khổ đau đó không bằng cách sử xự của anh. Sau đó, tôi phát hiện anh có “người tình” mới, chỉ tôi mới thật sự đơn chiếc, trơ thổ địa trong thế cuộc này. Không lâu sau, sự thực đã phơi bày. Tôi luôn nhớ về những mặt tốt của anh, chỉ có điều anh vẫn yêu không ngừng nghỉ.
Anh bảo hiểu nhưng có bao giờ vì tôi mà cắt đứt những sợi dây tình cảm đó? Có bao giờ anh thử sống một ngày dành cho tôi vẹn tròn dù biết đó là tình cảm không trọn? Có bao giờ anh tạm dừng vớ để giải quyết chuyện gia đình? Chưa bao giờ.
Lúc đầu, tôi vẫn chưa tỉnh “cơn mê”, nghĩ mình luôn là chỗ dựa cho anh, người bạn giáp san sẻ để giúp anh phần nào vơi đi sự lạc lõng ở cái xã hội chưa thật sự cởi mở với cộng đồng gay. Tôi và anh đến với nhau trong độ tuổi khá chững chạc, sự nghiệp ổn định. Anh thường xuyên nhắn tin hỏi thăm về sức khoẻ và cuộc sống của tôi. Tôi hiểu và thấy thương anh nhiều hơn, không ghê sợ dù anh nhấn sau khi cưới tôi không lâu đã có quan hệ tình dục với những người giống anh.
Tôi như chết đi, hàng đêm sự thật theo vào giấc ngủ, trầm cảm, khủng hoảng trong đêm, khi gào thét vật vã, khi tỉnh giấc nhưng nước mắt ước đẫm gối.
Nhà anh rất quý và thương xót tôi cho đến hiện thời. Càng nghĩ tới người đàn ông mình từng gắn bó và trao trọn cuộc thế phải chịu cảnh như vậy, tôi càng cảm thấy đau. Anh hối hận vì đánh mất một người vợ như tôi nhưng vì tình cảm dành cho tôi không phải tình yêu nên sự vực dậy trong anh rất chóng vánh. Tôi kéo dài vì muốn để mình quen với cuộc sống mới và hy vọng phép màu xuất hiện.
Anh là gay, đáp án cho mọi câu hỏi trong đầu tôi, giảng giải cho mọi hành vi của anh. Về phần chồng, tôi cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc khi anh chưa bao giờ để tôi ở nhà một mình mà chè chén với bạn bè đến 1-2 giờ đêm, muộn nhất cũng 23h anh về đến nhà.
Phải chăng tôi đang nhận chút tình cảm vương vãi từ họ. Tôi điên đảo, gần như suy sụp hoàn toàn, bấn loạn, chẳng thể hình dong được những gì đang xảy ra với gia đình bé nhỏ, mọi việc giờ đây như đống đổ nát. Họ vẫn hẹn hò và yêu nhau.
Khi sự việc xảy ra, anh cũng suy sụp, bảo rằng đớn đau khi mất gia đình, mất toàn bộ. Mai. Tôi thất vọng và đớn đau với cái tâm của anh hơn việc anh là “ai”.
Anh bắt đầu cảm thấy cô đơn trong chính mái ấm hằng ao ước.
Sự thật quá khủng khiếp dù tôi biết rằng đó là lỗi của tạo hoá. Tôi biết anh là như thế và phải học cách bằng lòng, nhưng họ yêu, hạnh phúc khi bên nhau rồi lại hỏi thăm tôi.
Bạn bè xung quanh nhìn anh đều nhận xét như thế. Anh thật sự không thấu hiểu gì nỗi đau của tôi và những việc anh gây ra cho đời tôi.
Tôi khóc từ trong tiềm thức, như thể tồn tại hơn là đang sống. Niềm tin tôi dành cho anh để cùng nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc gần như trót.
Chúng tôi quyết định cưới nhau ở độ tuổi 28, được sự ủng hộ nhiệt tình của hai bên gia đình. Anh bảo biết tôi thống khổ, biết nỗi đau quá lớn với tôi, nhưng đằng sau đó anh vẫn tương hỗ và kéo vali khởi hành với họ, đây mới là điều tôi thật sự thấy đớn đau nhất, cảm thấy sợ trước sự lạnh nhạt, vô tâm của anh. 3 năm sau đó chúng tôi ly hôn. Tôi sẽ không để anh biết giờ mình ở đâu, làm gì, nghĩ gì như vẫn chia sẻ với anh sau khi ly hôn.
Vì cảm giác vô hình nên tôi cũng thật sự chưa tự tín lắm với những gì mình cảm nhận, phải chăng do tôi quá đa nghi? Có chăng do tôi sợ vuột mất những gì mình đang có? Nhưng dần dần anh càng nhạt thếch với tôi. Giờ có nhẽ đã đến lúc tôi không cần phải trả lời tin nhắn của anh nữa, cảm thấy mình như đang nhận những hạt cơm thừa của họ để sống. Cưới xong chúng tôi mua một căn nhà khá khang trang, vợ chồng đều là người trí thức trong tầng lớp, thu nhập hàng tháng hai người gần 70 triệu.
Nhiều lần tôi chia sẻ với anh cảm giác này và mong tìm được giải pháp. Một mặt anh bảo mình thống khổ, nhưng phía sau lưng cuộc sống của thế giới anh vẫn diễn ra thường nhật. Anh không cho giải pháp, tôi phải tự mình đi tìm sự thực.
No comments:
Post a Comment